xuat khau lao dong Dai Loan

Một lít nước mắt -bộ phim Nhật Bản lấy đi nhiều nước măt của người xem nhất




“ Một lít nước mắt “ là bộ phim được chuyển thể từ cuốn sách cùng tên của Kito Aya, đây là tác phẩm đã dành được rất nhiều tình cảm của người xem ở mọi lứa tuổi. Đây chính là tự chuyện về những năm tháng trong cuộc đời của Aya, những vui buồn, khao được sống và cả nỗ lực vươn lên bệnh tật.



Bộ phim đem đến cho người xem một cảm giác chân thực về 20 năm cuộc đời của chính tác giả. Với Aya, tương lai của cô là một con đường hẹp, và càng ngày nó càng trở nên hẹp hơn. Căn bệnh ngăn trở Aya khỏi tất cả những ước mơ và dự định, thậm chí việc tự mình bước ra ngoài phố để đi tới hiệu sách cũng trở thành một khao khát cháy bỏng. Hơn 6 năm kiên trì viết nhật ký, cô kể về những cảm nhận và suy tư của bản thân trong suốt quãng thời gian chứng kiến cơ thể mình từng bước từng bước gánh lấy một số phận đau đớn . Nhưng từ trong nước mắt và tật nguyền, cuộc tìm kiếm giá trị bản thân của cô đã làm rúng động cả Nhật Bản và cả thế giới. Và tôi tin chắc rằng sẽ không ai có thể kìm được nước mắt khi xem, đọc tác phẩm ý nghĩa này.



Bước vào tuổi 15, một căn bệnh mang tên Thoái hóa tiểu não (Spinocerebellar Atrophy) bỗng giáng xuống đầu Kitou Aya (19/07/1962 – 23/05/1988). Căn bệnh phát triển khiến Aya dần mất đi khả năng kiểm soát cơ thể. Theo thời gian Aya phải ngồi xe lăn, không phát âm được như ý muốn, không thể cầm đũa, rồi cuối cùng là nằm liệt giường. Aya kể lại cuộc chiến dai dẳng hàng năm trời với căn bệnh hiểm nghèo qua những dòng nhật ký đẫm nước mắt. Năm 1986, nhật ký của Aya lần đầu được phát hành thành sách với tên gọi Một lít nước mắt, được dựng thành phim hai lần, và khiến hàng triệu người xem cảm động rơi lệ. Aya đã truyền được nghị lực và những khát khao của mình đến với tất cả mọi người, trong Một lít nước mắt có viết : “Có những người mà sự tồn tại của họ giống như không khí, êm dịu, nhẹ nhàng, chỉ khi họ mất đi người ta mới nhận ra họ quan trọng nhường nào. Mình muốn trở thành một sự tồn tại như thế.”





Aya không gồng mình lên như một anh hùng. Nghị lực của Aya chỉ đơn giản là những cố gắng nhỏ nhoi để chống chọi với căn bệnh quái ác đang ngày một tàn phá cơ thể của cô. Cùng với sự hỗ trợ của các bác sĩ và tình cảm yêu thương vô bờ của mẹ, Aya buộc phải chấp nhận từ một người bình thường, mình trở thành một bệnh nhân khuyết tật nặng.

Dù vậy, cô vẫn luôn giữ hi vọng mình vẫn có thể sống. Trong những trang viết của mình, Aya kể cô thích nhìn lên bầu trời xanh, thích đọc sách và có rất nhiều ước mơ nhỏ nhoi.



Và có những lúc nước mắt bạn sẽ tự tuôn rơi. Đó là khi Aya cố tình thổi ầm ĩ mãi chiếc kèn Hacmonica để có thể xóa nhòa nỗi buồn. Là lúc Aya không thể đi được nữa phải bò quanh nhà, khi nhìn lại thấy mẹ đang lặng lẽ bò phía sau, nước mắt rơi xuống sàn nhà. Là phút cuối cùng khi mẹ Aya bật chương trình phát thanh ưa thích của con, chỉnh âm thanh cho nhỏ vì khi đó là đêm và chứng kiến sự ra đi của con không một cử chỉ nhỏ nhất đáp lại

Hãy xem để thấu hiểu,thông cảm cho những người không may mắn và để nhìn lại bản thân mình,sống trọn vẹn hơn, ý nghĩa hơn và hãy biết ơn với những gì chúng ta đang có.
Có lẽ, dù đã mất, nhưng cuộc đời Aya sẽ mãi mãi sống trong tim mọi người.
Previous
Next Post »